Khi một lũ vừa ngu vừa tham làm quy hoạch

IMG_5894Hà nội sáp nhập với Hà Tây, thủ đô mở rộng về phía Tây, đáng lẽ đó là cơ hội vàng cho các nhà kiến trúc quy hoạch đô thị , nhưng hỡi ôi, họ đã phá vỡ tan tành cảnh quan Hà Nội chỉ bởi hai chữ ngu và tham

Nói về quy hoạch Hà Nội, tôi đã viết rất nhiều bài . Có nhiều bài được các trang báo chính thống đăng tải, có nhiều bài các báo không dám đăng đành đưa lên blog cá nhân hoặc Facebook như : Kiến trúc sư trưởng. ông là ai ? Quy hoạch Hà Nội đã hết thuốc chữa, Thư ngỏ gửi KTS Nguyễn Thế Thảo …

Họ, những nhà quản lý, những nhà kĩ trị , họ biết cả đấy nhưng một là họ làm ngơ để “ngậm miệng ăn tiền” hai là họ chả có quyền hành gì cả. Kiến trúc sư trưởng Hà Nội là tập thể vô hình mà lại hữu hình . Tập thể Thường vụ Thành ủy, Thường trực Ủy ban- những người cùng hội cùng thuyền chả biết mẹ gì về quy hoạch cả dù đi tham quan ( thực chất là đi chơi) rất nhiều nước – mới là kiến trúc sư trưởng có thực quyền . Họ lại được các cấp trên có thẩm quyền ủng hộ, phê duyệt vì đều nằm trong thành phần của “Nhóm lợi ích”. Vì thế Hà Nội càng mở rộng , càng xây nhiều càng lanh tanh bành . Còn thua xa những gì người Pháp làm cho Hà Nội từ đầu thế kỉ thứ 19

Đã định thôi không thèm nói nữa với một ê kíp lãnh đạo vô cảm , vô cảm đến mức dám chặt cả một hàng cây 100 tuổi là lá phổi sống của Hà Nội nhưng rồi càng đi, càng ngứa mắt và ngứa tay luôn nên lại phải viết

Muốn giải quyết vấn nạn ách tắc giao thông phải thực hiện vận tải công cộng . Vận tại hành khách công cộng phải đi trước một bước, đi song song với mở rộng mạng lưới cơ sở hạ tầng cầu cống đường xá , đi trước cả việc xây dựng nhà cửa

Nhưng đã có ai nghĩ đến chuyện đó khi chỉ nhăm nhăm quy hoạch xây các khu đô thị để đưa người của mình vào làm chủ đầu tư để kiếm lời một cách nhanh nhất trong nhiệm kì công tác ngắn ngủi của mình

Vậy nên mới có hình ảnh ngã tư Thanh Xuân- Khuất Duy Tiến hiện đang chồng lên 4 làn đường vuông góc. Bạn đã đi các nước, những nút giao cắt lập thể như thế này là điểm nhấn kiến trúc hiện đại với nhiều vòng xoáy uốn lượn tô điểm cho những ngôi nhà chọc trời . Bạn hãy quay trở lại với nút giao kể trên thấy nó vô lối bức bối con mắt biết chừng nào. Đến khi làm xong đường sắt trên cao- Dự là không phải cuối năm 2016 mà theo tôi cứ cho chắc phải là 2020 với số vốn đội lên 1 tỉ đô la chứ không phải vài trăm triệu như bây giờ-, bạn sẽ được ngồi ở độ cao tương đương một tòa nhà 5 tầng khi đi qua nút giao này và thầm mong nó không xảy ra sự cố bỗng dưng một ngày “ đẹp trời” tàu bánh sắt trượt khỏi đường ray và … rơi xuống đất như đã từng rơi các phụ kiện khi đang xây dựng

Chưa nói về cảnh quan, về mỹ quan , chỉ nói khâu an toàn đã thấy cả một vấn đề cần quan tâm rồi. Người ta có thể lập luận nếu làm các vòng xuyến lập thể sẽ mất rất nhiều đất sẽ mất rất nhiều tiền để giải phóng mặt bằng. Xin thưa chỉ với số vốn đội lên khi làm đường sắt trên cao, số tiền vô hình mất đi do ách tắc giao thông kéo dài cả chục năm nay thì đã thừa tiền giải phóng mặt bằng . Chưa kể nếu các bên A-B bớt đi số tiền bỏ túi từ 40-50 %xuống còn 10 %thì đã đủ tiền làm metro từ lâu rồi

Đi theo chủ trương “chiến lược” phát triển vận tải hành khách công cộng, mấy năm nay Hà Nội cho triển khai tuyến xe buýt hiện đại nhất hành tinh trên tuyến đường Lê Văn Lương- Tố Hữu- Lê Trọng Tấn

Đường Lê Văn Lương vừa làm xong bỗng dưng được bóc lên, đường nhựa bị đào bới  để xây dựng đường bê tông riêng cho xe buýt. Ý nói xe buýt to lắm.nặng lắm phải làm đường riêng, kiên cố thì mới chịu được. Nhưng đường nhựa vừa làm xong thừa sức chịu được trọng tải của xe buýt . Vấn đề là hai anh chủ đầu tư thuộc hai ông chủ khác nhau , anh này chỉ biết việc của mình được giao đếch thèm biết công trình của anh kia,  gây nên sự lãng phí xã hội ghê gớm. Đã có những phản ứng và công trình phải tạm dừng lại để nghe ngóng dư luận. Đến khi thấy êm êm thì ta lại xây tiếp. Và bây giờ đến giai đoạn xây lắp các Trạm dừng xe ở giải phân cách giữa đường . Riêng giải phân cách để rộng ba bốn mét chiếm hết chiều rộng của hai chiều đường hai bên đã là một sự vô lý . Nếu giải phân cách chỉ là một gờ tường con trạch thì mỗi chiều đường có thể có tới ba làn xe cơ giới, một làn cho xe máy thì nạn ách tắc trên đường Lê Văn Lương kéo dài đã không diễn ra hàng ngày như hôm nay

Mỗi lần đi trên con đường này, nhìn thấy các Trạm dừng xe buýt mọc lên mỗi ngày tôi cứ tự hỏi mình : Không biết nếu đỗ xe buýt sát vào Trạm dừng cho hành khách lên xuống thì cửa xe buýt phải đổi từ bên phải của xe như hiện nay sang phía bên trái , cùng chiều với cửa lên xuống của lái xe . Vậy hàng loạt xe buýt mới sẽ được đóng theo kiểu không giống ai trên thế giới và sáng kiến này có thể đăng kí dự giải Nobel !IMG_5895

Rồi hành khách từ bên phải đường phải ngó trước ngó sau để băng qua đường vào Trạm dừng chờ. Không cẩn thận sẽ gãy giò hoặc tử thương vì tai nạn giao thông? Lúc đó tác giả của Trạm xe buýt kiểu này sẽ trốn biệt nếu bị truy cứu trách nhiệm hình sự . Rồi trong Trạm dừng chờ có máy lạnh không nhất là mùa nóng bức như thế này. Nếu có thì giá thành xe buýt phải cộng thêm giá điện năng …

Ôi ! Nghĩ mà điên hết cả đầu. Ai biết giải đáp giùm tôi những thắc mắc kể trên với . Nhưng nghĩ cho cùng, khi quy hoạch thành phố được giao vào tay những con người vừa ngu, vừa tham, vừa vô trách nhiệm thì những chuyện như chặt hạ tàn sát cây xanh hay Trạm dừng xe giữa đường, xây đường chồng lên đường , vừa xây xong đã phá… còn xảy ra dài dài

Đắng lòng Dưa hấu

Thư ngỏ gửi ông Vũ Huy Hoàng

Bộ trưởng Bộ Công ThươngIMG_5608

Sau bữa cơm chiều nay, chị hàng xóm cho con mang sang cho tôi một góc Dưa hấu. Cậu học trò nhỏ tự hào nói “ Dưa mẹ cháu mua ủng hộ đồng bào Miền Trung đấy ông ạ” . Tôi lặng người nhìn miếng Dưa đã chui lên từ ruộng Dưa bị “con người” làm cho ngập nước, được chuyển bằng ô tô qua nghìn cây số và được những con người theo đúng nghĩa của từ này bằng lòng tương thân tương ái đã tổ chức phân phát cho đồng bào thủ đô. Tất cả đều do người dân tự phát tổ chức bán và mua giúp đồng bào vùng Dưa khi xem các Đoàn xe tải bị mắc kẹt ở cửa khẩu Tân Thanh và có nguy cơ bị đổ đi như đã xảy ra nhiều lần làm người trồng Dưa, người buôn Dưa khóc dở mếu dở vì các thủ tục xuất nhập khẩu rắc rối do phía Trung Quốc gây ra cho dù trong tuyên bố chung của cuộc gặp cấp cao vừa diễn ra có câu nhắc nhở phía Trung Quốc về chuyện này. Và tôi quyết định viết bức thư ngỏ này gửi ông, ông Vũ Ngọc Hoàng- Bộ trưởng Bộ Công thương .

dua2-1427476331_660x0

Xả nước đạp thủy điện làm ngập lụt khiến người trồng Dưa điêu đứng. Họ phải mò từng quả Dưa non chưa đến kì thu hoạch trong nước

best_933b2a0bb6-2-2-ZING-1.JPG

Không thể giầu nếu vẫn trông trời trông đất trông mây và bây giờ trông quan trên nữa

Tôi biết ông khá rõ khi ông còn làm chủ tịch Tỉnh Hà Tây , sau đó được biệt phái làm bí thư Tỉnh ủy Tỉnh Lạng Sơn để chuẩn bị vào Trung ương Đảng khóa 10 . Nhưng tôi thực sự bất ngờ khi ông được cử giữ chức Bộ trưởng Bộ Công thương. Một siêu bộ bao gồm ngoại thương, nội thương, năng lượng, và khoáng sản …So với người tiền nhiệm là ông Trương Đình Tuyển người có kinh nghiệm đầy mình khi tranh đấu cho Việt Nam vào WTO thì cái tên Vũ Ngọc Hoàng trong chính giới còn lạ hoắc . Vậy mà ông đã làm chủ cái ghế của Bộ này đã được chín năm. Dân chúng đã nghe ông trả lời chất vấn trước Quốc hội ba bốn lần , trả lời trên truyền hinhf hai ba lần trong chín năm cầm quyền. Một thời gian quá dài !

Nhận xét của tôi cũng như của nhiều người mà tôi có dịp tiếp xúc thì thấy các câu trả lời của ông rất chung chung và vô hại . Đó cũng là nhận xét của các vị lãnh đạo Quốc hội chủ trì các buổi chất vấn , và đôi khi họ phải ngắt lời ông vì cái kiểu báo cáo đọc sẵn dài lê thê vô bổ và không nhận bất cứ trách nhiệm yếu kém nào về phía mình

Nhưng nhân dân thì nhìn rõ “ thành tích” của ông và Bộ do ông phụ trách.8uT6kmtW

Xin kể một số điểm quan trọng;

  • Chương trình khai thác Bauxít Tây Nguyên gây nhiều tranh cãi từ ô nhiễm môi trường, đến những bất cập trong vận chuyển từ các nhà máy đến cảng biển, từ giá thành quá cao khi chỉ định thầu đến công nghệ lạc hậu với nhưng nguy cơ rỉu ro rất cao và kết quả là lỗ lớn . Tất nhiên ai cũng biết làm bauxit không phải quyền của ông nhưng ông chính là người chịu trách nhiệm nếu ngành công nghiệp này đổ vỡ và gây hậu họa
  • Chương trình thủy điện gây lụt lội và chết người ở Miền Trung được lí giải rất ngon lành là “đúng quy trình “. Xem ra các ông coi tài nguyên quốc gia và tính mạng của người dân chả là cái quái gì khi tiền thu được vào túi lợi ích nhóm đã bịt mắt tất cả
  • Về xăng dầu, khi ông Vương Đình Huệ nổ phát pháo tấn công vào nhóm lợi ích xăng dầu, ông là người im hơi lặng tiếng nhưng đã để cho các trọ thủ của mình phản pháo và ông Huệ đã thua. Xăng luôn luôn tăng giá năm này qua năm khác với quỹ bình ổn rất mù mờ, và người dân phải âm thầm chấp nhận . Trong việc này việc móc túi người dân là dễ dàng nhất. Nó chỉ bị người dân căm ghét và lên án, nhưng nó tránh được tội tham nhũng . Mãi cho đến gần đây, nhờ trời giá xăng trên thế giới giảm thì giá xăng của VN mới giảm theo . Nhưng xin đừng mừng vội. Mới đây, trong khi giá xăng trên thế giới tiếp tục giảm thì giá xăng VN lại bắt đầu tăng trở lại . Chả thấy ông bộ trưởng giải thích chuyện này ra sao cả
  • Một hồi xe ô tô , xe máy bốc cháy liên tục. Ông đăng đàn trên truyền hình rằng “ nếu tìm ra nguyên nhân xe cháy do xăng tì tôi chịu trách nhiệm” . Sau khi các phóng viên báo Thanh niên rình mò việc bọn xấu rút xăng từ các xe tec rồi đổ vào đấy chất gì đó thì có thể xác định xe cháy do xăng chứ không phải do máy. Nhưng một lần nữa ông bộ trưởng lại quên mất lời hứa của mình trước công luận. Từ đó đến nay chả thấy xe nào bị cháy nữa . Thưa ông
  • Ngành công nghiệp ô tô có nguy cơ phá sản khi hạn chót về mức thuế nhập khẩu của WTO đang đến gần. Các doanh nghiệp lắp ráp ô tô đang tính bài bỏ lắp ráp để nhập khẩu xe từ các nước Asean . Công nghệ phụ trợ bao nhiêu năm không làm được một con ốc vít ra hồn. Người dân chịu rất nhiều thiệt thòi khi phải mua xe giá cao gấp ba bốn lần giá xe của các nước . Lỗi này thuộc về ai đây thưa ông?
  • Trên diễn đàn Quốc hội, các ông bà Cao Đức Phát, Vũ Huy Hoàng, Nguyễn Thị Kim Tiến không ai nhận trách nhiệm về mình khi vấn đề vệ sinh an toàn thực phẩm được dư luận nói rất nhiều. Một khi “ba bộ đồng tình” chối bỏ trách nhiệm thì với cương vị Bộ trưởng Bộ Công thương là chủ đạo tại sao ông không dám nhận trách nhiệm về mình ? và chấp nhận “hòa cả làng”
  • Trên cương vị là Bộ trưởng Bộ công nghiệp, ông chịu trách nhiệm về xuất nhập khẩu, là đòn bảy của nền kinh tế. Nhưng suốt những năm qua chúng ta đã lệ thuộc quá nhiều vào Trung Quốc. Nhập siêu luôn đè gánh nặng lên nền kinh tế quốc dân. Chúng ta chỉ xuất được sang Trung Quốc hàng nông sản và luôn thua thiệt vì bị ép giá. Từ Dưa hấu, Vải Thiều , Thanh Long , Soài…đến Sắn , Khoai , Chuối Mô . Khi Trung Quốc dở chứng là chỉ còn biết đổ đi . Tại sao chúng ta không tổ chức chuyển hướng sang các thị trường đầy tiềm năng khác như Nhật, Nga, Châu Âu, Hoa Kì. Đối với những thị trường khó tính này , tại sao Bộ Công thương không phối hợp với Bộ Nông nghiệp và Phát triển Nông thôn, Bộ Ngoại giao làm cầu nối cho nông dân, hướng dẫn họ sản xuất theo khoa học để tránh dư lượng thuốc bảo vệ thực vật, tổ chức thương lái thu mua, đóng gói, và xuất khẩu. Nếu mỗi ngày chúng ta tổ chức được đến các nước trên chỉ một chuyến chuyên cơ chở trái cây thôi thì người dân đâu có khốn khổ như thế này . Ông bộ trưởng có biết giá của một kilogam vải Thiều ở Đức là bao nhiêu Euro không? Nó tương đương 100.000VND đấy trong khi ở nhà bán chưa được 5 20140621081849-vaingàn một cân . Và vào chính vụ, ở Lục Ngạn, ở Thanh Hả người ta bán như cho. Tiền bán vải không đủ trang trải tiền công thu hái và người nông dân đang tính đến chuyện chặt cây vải để trồng lương thục và chúng ta không bao giờ giúp được người nông dân thoát nghèo
  • Thưa ông. Có lẽ bận họp hành và đi nước ngoài quá nhiều, ông không có thời gian suy nghĩ và biết rằng trong thời gian vừa qua, việc xuất dưa hấu ồ ạt sang Trung Quốc đang gặp khó khăn. Hàng đoàn xe nối dài chờ thông quan ở cửa khẩu Tân Thanh và nguy cơ đổ đi cả đoàn xe là nhãn tiền. Đấy là chưa nói đến sở dĩ bà con Quảng Nam, Quảng Ngãi phải thu hoạch gấp Dưa hấu vì các Nhà máy thủy điện của Bộ ông phụ trách đã xả nước “đúng quy trình” làm Dưa hấu bị ngập nước buộc người nông dân phải thu hoạch sớm gây nên cơn sốt Dưa hấu vừa qua. Liệu điều này có thể hình sự hóa được chưa thưa ông. Trước tình cảnh đó, người dân Hà Nội, từ cán bộ công chức, các cháu thanh niên học sinh và toàn thể nhân dân Hà Nội đã tự phát đứng ra tổ chức mua và bán Dưa hấu cho nông dân Miền Trung. Hơn lúc nào hết tình thân ái bầu ơi thương lấy bí cùng đã thể hiện rõ như lúc này. Mong ông hãy thức trắng một đêm đến thị sát xem người Hà Nội đã thức trắng đêm chờ xe Dưa hấu đến và nhanh chóng mang đi tiêu thụ khắp nới. Ông sẽ thấy thị trường trong nước còn rất rộng lớn. Chỉ có điều chúng ta chưa có tấm lòng với người nông dân đứng ra tổ chức tiêu thụ cho họ mà thôi. Trong những người đứng ra tiêu thụ Dưa hấu ngày hôm nay có Công đoàn và Đoàn thanh niên của Bộ của ông. Họ đã bán được 20 tấn. Muối bỏ biển so với số lượng 1000 tấn cần tiêu thụ . Nhưng thế nào cuối năm trong báo cáo thành tích thi đua thế nào cũng có tiết mục này. Thiết nghĩ chính họ , những cán bộ dưới quyền ông phải vắt óc nghĩ cách tiêu thụ Dưa hấu, Vải Thiều cho người nông dân ngay tại đất nước của mình, ngay trong  thời vụ sắp tới  trước khi nói đến chuyện xuất khẩu
20150403082333-dua-hau

Từng đoàn xe chở Dưa hấu chờ thông quan tại cửa khẩu Tân Thanh Lạng Sơn

Thưa ông Vũ Huy Hoàng.

Chỉ còn hơn một năm nữa, ông sẽ kết thúc nhiệm kì thứ hai trông coi Bộ Công thương. Bảng “thành tích” mà tôi vừa nêu trên sẽ bớt nhạt nhòa nếu ông biết lo đến cuộc sống của dân, biết thương lấy dân, biết từ chối những lợi ích mà nhóm này nhóm nọ đã hoặc đang lôi kéo ông vào. Chỉ khi ông ở cương vị người dân, khi cầm miếng dưa hấu đưa lên miệng ông mới thấy nó ngọt ngào chứ không đắng ngắt .

Kính thư

Một Phó thường dân

Khám phá thành Huế về đêm.

11102704_1069294946430951_8246792542955367170_nĐã mười hai năm rồi, tôi mới có dịp trở lại thăm thành phố Huế. So với một số thành phố tôi đã đi qua như Thanh Hóa, Hà Tĩnh thấy có sự thay đổi mạnh mẽ về cơ sở hạ tầng thì có lẽ Huế chỉ có thêm một cây cầu,  còn lại thì vẫn thế. Bên này sông là khu mới tựa khu phố Đông của Thượng Hải với nhiều nhà hàng khách sạn kể cả khách sạn năm sao, còn bên kia sông Hương êm đềm là thành  nội cổ kính với những hàng cây cổ thụ trầm mặc, những thành quách rêu phong cũ kĩ

Chúng tôi nghỉ tại một khách sạn bình dân cỡ ba sao ngay cạnh khách sạn sang trong năm sao ImperidOLYMPUS DIGITAL CAMERAOLYMPUS DIGITAL CAMERA

Cơm nước xong xuôi đã hai mươi mốt giờ. Người thì tắm rửa xong lên giường xem tivi hoặc facebook, người thì đi massage , còn tôi lững thững ra đường. Dường như hiểu ý người lữ khách phương xa anh xích lô mời chào : Bác làm một cuốc thăm thành phố ? Bao nhiêu ? Em xin bác một trăm đi hết thành phố thì thôi . Ok. Tôi trèo lên xe nhờ anh xích lô khác chụp dùm tấm ảnh bằng iphone để kịp thời báo cáo với bạn bè ở nhà (phòng khi nếu có bị trấn lột hay bắt cóc thì đã có tang chứng vật chứng). Nhưng không ! Huế vẫn bình yên lắm.

Anh bạn xích lô đưa tôi vượt qua cầu Tràng Tiền tỏa ánh sáng điện màu tím nhạt , màu đặc trưng của Huế , chui qua một cổng của thành nội. Ánh sáng điện như dịu đi bởi vô số các hàng cây xanh đã trên trăm tuổi . Anh dẫn tôi đến một cửa hàng bán bánh kẹo đặc sản của Huế như Mè xửng , Tôm chua …Đã muộn rồi mà rất đông người mua. Khách có thể nếm thoải mái với trà hoặc rượu Minh Mạng “trên bảo dưới nghe” và có thể mua hay không mua . Tùy ! Tôi mua  mấy gói Mè xửng về làm quà, còn Tôm chua thì đi chỗ khác . Nghe các bạn ở Huế mách. Chỉ có hàng Tôm chua ở 11 Đặng Trần Côn là thứ thiệt thôi. Thế là tôi yêu cầu anh lái xe phải tìm cho được số nhà này. Anh ta phải vòng đi vòng lại ra cửa này vào cửa khác vì đường  một chiều mới đến phố Đặng Trần Côn . Xem ra người Huế chấp hành kỉ luật giao thông rất tốt cho dù trời tối rồi chả có cảnh sát giao tOLYMPUS DIGITAL CAMERAhông nào ở đây cả và đường xá rất it ngưOLYMPUS DIGITAL CAMERAời đi lại . Phố Đặng Trần Côn tối om om, chả thấy có cửa hàng nào bán Tôm chua cả . Lại phải gọi điện về hỏi thì ra là số nhà 21 chứ không phải 11. Anh bạn ở Sở Giao thông còn nói thêm, ông chủ nguyên là Giám đốc Sở Giao thông, vợ người Hải Phòng. Cuối cùng thì cũng tìm thấy địa chỉ cần tìm. Không phải cửa hàng mặt phố mà Tôm chua bày bán trong một cái garare ô tô . Ông chủ không phải là Giám đốc Giao thông  mà là Giám đốc Nông Lâm nghiệp đã nghỉ hưu 20 năm nay. Ông vồn vã pha trà mới khách phương xa, hồ hởi giới thiệu những tấm ảnh chụp khi học ở Nga với Nông Đức Mạnh, những tấm ảnh giới thiệu Lê Đức Anh, Phan Văn Khải đi thăm A Sầu,  A lưới. Vợ ông không phải gái Hải Phòng mà là gái Thái Bình theo chồng vào Huế và giỏi làm Tôm chua . Giá bán mỗi lọ 70K đắt hơn các cỗ khác 20K một lọ nhưng nghe nói ngon hơn hẳn. Chả thế chỉ bán tại gia không cần cửa hàng,  không cần đại lý  . Trên mỗi lọ Tôm chua có ghi bài thơ của bà chủ Nguyễn Thị Mùi “ Em là con gái Bắc Kỳ. Làm dâu xứ Huế , có nghề Tôm chua”IMG_5475[1]

Điều tôi ngạc nhiên là ông Giám đốc tuổi đã bát tuần nhưng vẫn rất khỏe mạnh và năng động. Hiện ông vẫn làm chủ tịch Hội hữu nghị Việt- Lào của TP Huế và đặc biệt vẫn cặm cụi bên bàn phím. Ông lấy ra cho tôi xem một bài của bạn bè gửi cho và hỏi tôi đánh giá tính chính xác của bài viết này “Văn phòng Trung ương Đảng mỗi năm tiêu 100 triệu USD”.  Tôi không thể trả lời ông câu hỏi này nhưng tôi giới thiệu cho ông một bài viết khác chỉ rõ mỗi năm Báo Nhân Dân chi tiêu nhiều hơn Đài Truyền Hình Việt Nam để ông có cơ sở xem xét. Thì ra đừng nên coi thường các đảng viên già lú lẫn không biết gì. Tôi bắt đầu mê ông cựu Giám đốc thành phố Huế chuyển nghề cùng vợ sản xuất Tôm chua có thương hiệu rồi đó. Tôi hỏi ông : Nghe đâu Huế cũng định chặt cây như Hà Nội . Ông trả lời rất nhanh : Tầm bậy. Đó là dự án của mấy cháu sinh viên. Chỉ riêng uy tín chính trị của ông đã bảo đảm cho chất lượng Tôm chua trăm chai như một rồiOLYMPUS DIGITAL CAMERA

Trên đường trở về , thành phố Huế “mới” rực rỡ ánh đèn. Đã hơn mười giờ rồi mà  phố xá vẫn sôi động. Các khách sạn năm sao vẫn có khách vào ra, một cửa hàng sale bán rẻ như cho vẫn đông khách chọn hàng, một quán bar sang trọng có rất đông bảo vệ cũng như rất đông thanh niên vào ra. Tôi cũng rất muốn vào và sẵn sàng Over night nhưng thấy ví mình hơi lép nên ngại . Chợt nghĩ đến tấm ảnh mình chụp mấy cháu học sinh ôm mấy khẩu đại pháo bên thành nội . Chắc chắn các cháu không có tiền để vào cái quán bar sang trọng bên khu phố mới . Phải chăng đó là hình ảnh của sự phân hóa giầu nghèo của một thành phố chỉ biết sống bằng nghề làm du lịch . Chia tay anh xích lô, nói lời cám ơn rồi gửi đồ mua được tại Lễ tân khách sạn, tôi quaOLYMPUS DIGITAL CAMERAy trở lại vác  theo chiếc máy ảnh chụp vài kiểu ảnh Huế về đêm  coi như một lời chào thành phố mộng mơ mà tôi đã OLYMPUS DIGITAL CAMERAđã chót yêu từ khi viết bài báo ” Ngọt ngào tiếng hát sông Hương” đăng trên tờ Thời báo Kinh tế Việt Nam của cụ Đào Nguyên Cát từ năm 1994

Chỉ còn một luyến tiếc không có thời gian đến thăm thày giáo già Thân Trọng Ninh cùng dạy học với nhau ở Trường Bổ túc công nông Hà Nam trước đây. Trong lần đến Huế năm 2003, anh Ninh đã dẫn tôi lên Đồi Vọng Cảnh để ngắm dòng sông Hương thơ mộng. Tôi và anh đã tranh luận rất gay gắt  về việc có cho nhà đầu tư xây dựng resort trên đồi Vọng Cảnh không . Anh Ninh, người đã chụp những tấm ảnh lịch sử đen trắng khi quân đội ta vào tiếp quản Hà Nội ngày 10-10 thì dứt khoát phản đối vì anh là Tổng thư kí Hội Sinh vật cảnh thành phố. Tôi thì dứt khoát ủng hộ vì nó chỉ không những làm đẹp cho thành phố với một kiến trúc cảnh quan  hiện đại mà còn tạo công ăn việc làm cho hàng vạn dân nghèo của thành phố chứ chỉ bán ba cái đồ lưu niệm cho khách du lịch thì bao giờ thoát nghèo ? Người ta đến Huế không chỉ vì ba cái Lăng tẩm góp phần được UNESCO công nhận là di sản mà đây sẽ là nơi tổ chức các hội nghị quốc tế, các cuộc thi hoa hậu thế giới…Bây giờ thì đã quá muộn rồi. Cái dự án như thế mà còn bị phản đối dù chính quyền thành phố lúc ấy rất quyết tâm thì sẽ chẳng có nhà đầu tư nào muốn đến làm ăn ở Huế nữa. Cái mất lớn nhất là ở chỗ ấy . Hôm nay Vọng Cảnh đã và đang biến thành một nghĩa trang không người quản lý. Người dân ai muốn chôn cất người thân ở đâu thì cả quả đồi rộng mênh mông đó thích đâu thì đặt đấy. . Sẽ chẳng có ai điên mà lên ngọn đồi hoang vu này để ngắm cảnh sông Hương. Có lẽ đã đến lúc đổi tên Đồi Vọng cảnh thành Nghĩa trang Vong Cảnh rồi đó. Buồn thay !

Vì sự ngu dốt, họ đang giết chúng ta và giết chính họ

quantriet

Ừ thì cứ cho là lãnh đạo cao nhất thành phố vô học sao từng ấy đại biểu hội đồng nhân dân lại có cùng sự ngu dốt như vậy?

vnp_cay_xanh_bi_don_ha_1_1 Thủ đô Hà Nội được mọi người trong và ngoài nước yêu thích vì có nhiều cây xanh. Nhiều cây trồng đã có trên trăm tuổi thuộc loại cây di sản . Nhiều cây quý gắn liền với tuổi thơ của nhiều thế hệ người Hà Nội như cây Sấu, cây Nhổi, cây Sưa, cây Sứ. Không phải chỉ có con người yêu qúi cây cối mà chim chóc cũng bảo nhau tìm về hàng cây Sao trên phố Lò Đúc làm tổ và ra đời cái tên dân dã đáng yêu “ Bang cò ỉa”. Trên các con phố Tây Trần Phú, Lê Hồng Phong , Điện Biên Phủ, sẽ ra sao nếu các biệt thự do người Pháp xây dựng thiếu vắng bóng mát của các hàng cây ?

ohung

Bộ mặt … của Phó chủ tịch phụ trách đô thị Nguyễn Quốc Hùng

Cây xanh là lá phổi của thành phố. Chất diệp lục của nó không chỉ làm mát mắt con người khi trời nóng nực mà còn làm nhiệm vụ sản sinh O xy, và thanh thải khí cacbonic giúp cho không khí trong lành. Vì thế người ta ví cây xanh là lá phổi của thành phố.chat-ha-6700-cay-xanh-tp-ha-noi-co-dang-lam-trai-quy-dinh tinmoi.vn

20150317204332-anh1

Nhân vật nổi đình đám Phó ban tuyên giáo Thành ủy với những phát ngôn ngu hết chỗ nói Phan Đăng  Long ” chặt cây xanh Hà Nội không phải hỏi dân”

images

Chủ tịch thành phố Nguyễn Thế Thảo né tránh chưa trả lời Thư ngỏ của nhà báo Trần Đăng Tuấn (trái)

Và cũng vì  thế không hiểu vì sao, ai đề xuất và Hội đồng nhân dân lại đồng ý thực hiện gấp gáp một kế hoạch quái gở “chặt 6700 cây trên 190 tuyến phố” . Cứ tưởng vì làm đường sắt trên cao người ta phải chặt gấp hàng Xà cừ trên đường Nguyễn Trãi để rồi mùa hè này dân phố và người đi đường tha hồ được giãi nắng . Thì ra người ta chủ trương chặt bỏ hàng ngàn cây xanh trên 190 tuyến đường của Thủ đô yêu dấu “một thời  đạn bom, một thời hòa bình” . Đạn bom gắn liền với tội ác đã từng chặt đứt nhiều cây quý cổ thụ của Hà Nội. Bây giờ, chính những “đầy tớ” của nhân dân Hà Nội không thèm hỏi ý kiến các “ông chủ” đã lại đang gây tội ác chặt hàng ngàn cây xanh phải mất năm sáu chục năm mới được như thế. Mấy hôm nay , đi trên các con phố Hà Nội, nhìn những tấm ảnh các khúc gỗ bị công nhân công ty cây xanh cưa nằm ngổn ngang mà lòng đau xót muốn băm vằm một cái gì đó.  Nhưng hỡi ôi ! Đây lại là một chủ trương có tính toán của thành phố . Họ không nghĩ rằng họ đang hủy diệt sức sống mãnh liệt của thành phố, hủy diệt người dân và hủy diệt chính họ và gia đình của họ một cách từ từ . Không thể biện luận rằng hàng cây Xà cừ rễ nổi,  dễ đổ có thể phá hoại các công trình giao thông khác . Đúng là như vậy. Mỗi năm bão to làm đổ vài chục cây Xà cừ . Nhưng đổ cây nào thì trồng thế cây đó chứ tôi thách thằng nào dám chặt  ba hàng Xà cừ trên phố Hoàng Diệu đã có trăm tuổi do người Pháp trồng đó. Cả trăm năm nay trải qua cả trăm cơn bão đã thấy cây Xà cừ trên con phố này bị đổ ?Nó sẽ làm trơ khấc cái Trụ sở Quốc hội vuông vức vừa xây xong và giãi nắng luôn cái di sản Hoàng thành Thăng Long trống rỗng

Tôi đã sang Roma thủ đô nước Ý và mê mẩn với hàng cây được dùng thang máy để cắt gọn vuông vức như ta cắt gọn cây thế ở nhà . Nhưng người ta đã quy hoạch như thế cả trăm năm nay rồi. Bây giờ ta đã chót trồng lem nhem thì phải chấp nhận lem nhem thôi, Tôi đồng ý phải cải tạo , chết cây nào trồng lại cây đó . Phải giữ cho lá phổi lúc nào cũng sung  sức chứ ai đời lại ra tay chặt trụi thùi lụi cả một tuyến phố để rồi trồng một loại cây khác mà hàng chục năm sau có khi các vị ra quyết định hôm nay đã chết ngóm từ đời nào rồi. Mẹ cha cái tư duy nhiệm kì chết tiệt. Nó không mang lại vinh danh cho những quyết định sai lầm mà mang lại tiếng chửi ngàn năm của hậu thế  . Vừa đọc một bài báo giải thích Thế là Thay, còn Thảo là Cây. Thay cây là Thế Thảo. Ý muốn chỉ đích danh người chịu trách nhiệm đốn ngã 6700 cây xanh trên 190 tuyến phố chính là chủ tịch thành phố Nguyễn Thế Thảo cho dù người kí quyết định có thể là Phó chủ tịch phụ trách đô thị Nguyễn Quốc Hùng . Lịch sử Hà Nội sẽ ghi thế nào vào lí lịch của nó với hai nhân vật này ? Tôi mong muốn  các phóng viên quay phim , nhiếp ảnh hãy nhanh tay nhanh chân lên , hãy chạy đua với thời gian để sớm có những thước phim phản ánh nóng hổi về cuộc tàn sát cây xanh Hà Nội , một vết nhơ của lịch sử 1010 năm Hà Nội

An Thanh Lương

Học trò đánh nhau qua lăng kính của một cựu giáo chức

1-nu-sinh-bi-danh-1426144135242Bây giờ là bốn giờ sáng. Đêm nay tôi không ngủ được. Nhiều sự kiện cướp mất  giấc ngủ nơi tôi trong đó clip đám trẻ một trường Phổ thông cơ sở đánh đấm tàn bạo một bé gái yếu ớt cùng lớp . Tiếng cô bé khóc ré lên khi con bé lớp trưởng và thằng bạn trai cầm cả xâu ghế nhựa đập vào đầu bé. Nếu không giơ tay chống đỡ mà để đập vào đầu chắc chắn bé sẽ bị chấn thương sọ não. Nhưng chấn thương tâm lý thì chắc chắn bé đã lĩnh đủ .

Khi còn làm quản lý một trường Phổ thông trung học, tôi đã phải giải quyết nhiều vụ học sinh đánh nhau . Thường là sự hiềm khích từ một va chạm nhỏ trên đường, một cái “nhìn đểu” , một sự ghen tuông khi cùng yêu một cô bạn gái , một ức chế nào đó dẫn đến hành động thú tính kể cả mang dao chém nhau . Tất cả đều là bọn con trai, những học sinh ngỗ ngược mà chúng tôi hay gọi là học sinh cá biệt. Các em này hầu hết đều có gia đình phức tạp. Cha mẹ chết sớm, hoặc li thân, li dị , nghĩa là không có sự tham gia giáo dục của gia đình.. Tôi chưa gặp một trường hợp nữ học sinh nào đánh nhau phải xử lý kỉ luật .1291428662nusinhdanhnhau

Nhưng ngày nay đã  khác. Học sinh gái đánh bạn xuất hiện trên mạng internet ngày càng nhiều. Không chỉ học sinh Hà Nội và các thành phố lớn đánh nhau , không chỉ học sinh Phổ thông trung học đã bước vào con đường yêu đương đánh nhau mà học sinh nông thôn, các trường tỉnh lẻ cũng đánh nhau

Trường hợp ở Trà Vinh thì hơi đặc biệt. Chắc chắn cháu gái bị đánh không vì lí do cướp người yêu của cô lớp trưởng mà vì yếu tố xã hội. Cũng lại những lí do cũ mèm mà tôi đã từng phải giải quyết : nhà nghèo, cha mẹ phải kiếm sống tối ngày ít có điều kiện quan tâm đến con cái, nào là cha mẹ li dị không đoái hoài đến con cái. Đấy là nói về phía trách nhiệm của gia đình. Còn xã hội thì sao ? Việc người lớn bế tắc trong cuộc sống , lễ bái cầu cúng khắp nơi , khiếu kiện khắp nơi, đánh nhau cướp của giết người man rợ liên tục xảy ra . Những cảnh đánh nhau , túm tóc nhau đấm đá song phi vào bụng,  vào đầu nhau  như phim chưởng ,  lột hết quần áo của nhau phơi bày trên các trang mạng hàng ngày đập vào mắt lũ trẻ mà khi chúng không định hướng được điều hay lẽ phải, sẵn sàng bắt chước cái xấu, coi cái xấu đánh người là anh hùng hảo hán  thì tất yếu sẽ clip-nu-sinh-bai-chay-bi-ban-danh-hoi-dong-giua-pho.pngdẫn đến bạo lực học đường. Hồi tôi còn dạy học, thường khi mâu thuẫn chúng hẹn đánh nhau ngoài  nhà trường chứ không đánh nhau trong nhà trường, trong lớp học như bây giờ .Trong bối cảnh đó, nhà trường, các thày cô  chỉ lo dạy thêm để kiếm sống, tình nghĩa thày trò bây giờ được đánh giá bằng phong bì dày mỏng mỗi dịp lễ tết , khẩu hiệu tiên học lễ hậu học văn sao bây giờ nghe sáo rỗng một cách trơ trẽn . Trong trường hợp xảy ra ở trường cấp 2 nọ, trách nhiệm của chủ nhiệm lớp của hiệu trưởng là không nhỏ. Tại sao lại cử chọn một em đầu gấu làm lớp trưởng. Em này đã hành hạ nhiều bạn cùng lớp mà chủ nhiệm đâu có biết. Chủ nhiệm chắc còn bận dạy thêm hay bận chăm con nhỏ chứ không thể bận vì soạn giáo án hay chấm bài ! Chuyện giáo viên chủ nhiệm đến gia đình thăm phụ huynh, kiểm tra việc học hành của học sinh chắc “ xưa như diễm”

Giáo dục là một thành tố của ba chủ thể : gia đình, nhà trường và xã hội. Chỉ khi nào ba thành tố này hợp tác với nhau vì mục đích chung giáo dục đào tạo con người thì nhân cách và tri thức của học trò mới được hình thành. Một trong ba thành tố này chệch choạc là sản phẩm đào tạo sẽ khiếm khuyết. Còn nếu cả ba thành tố này đều chệch choạc thì than ôi , con người cũng qua mái trường đó nhưng có khi thành con vật đầy thú tínhhqdefault

Không biết ông bộ trưởng Bộ giáo dục có đau đầu về hiện tượng này không . Không biết Vụ chính trị tư tưởng của Bộ giáo dục có biện pháp gì không hay chỉ lo sinh viên bạo loạn chống Đảng và Chính phủ mà suốt ngày lấy chủ nghĩa này nọ để giáo huấn mà không thấy loạn  đã xảy ra ngay từ Trường Phổ thông cơ sở, từ lớp mẫu giáo khi cô giáo bóp cổ học trò, lộn ngược đầu chúng vào thùng nước chỉ vì không chịu  ăn .

Bây giờ người ta đang họp bàn kỉ luật các học sinh đánh bạn này . Có ý kiến đưa ra là đuổi học một năm em lớp trưởng và em trai vác ghế phang vào đầu bạn. Các em khác chắc cảnh cáo,  ghi học bạ v..v ..

Ý kiến của tôi là thế này . Đuổi học hai cái đứa đầu gấu này thì rất dễ. Nhưng ra ngoài xã  hội ai sẽ quản lý chúng , chúng đã gây án trong trường thì sẽ sẵn sàng gây án tiếp ngoài xã hội. Cũng không thể lấy lí do chúng ở lứa tuổi vị thành niên mà châm chước cho tội lỗi của chúng . Vậy hãy đưa chúng vào  trường giáo dưỡng học sinh hư . Trước đây các địa phương đều có loại hình trường này, không biết bây giờ có còn không ? Gia đình đã bất lực với chúng rồi. Trả về gia đình bằng hình thức đuổi học là “thả hổ về rừng”. Khi đó chả ai còn có trách nhiệm đối với chúng nữa . Tôi không tin sau một năm nghỉ học hai em này sẽ quay trở lại trường và thành học sinh bình thường chứ chưa nói đến tốt , ngoanstrip2-1534-1415936839

Nếu đưa được chúng vào một môi trường giáo dục mới hà khắc thì chỉ có lợi cho chúng . Gia đình và xã hội sẽ yên tâm. Chỉ có nhà trường, các thày cô giáo, ông Bộ trưởng và các thuộc cấp của ông là bất an nếu như còn có trách nhiệm với thế hệ trẻ. Lương tâm của các vị có bị cắn rứt khi những khẩu hiệu các vị vẽ ra giăng mắc khắp nơi đã trở thành sáo rỗng , đã bị vô hiệu hóa bằng tệ quan liêu . Đừng tưởng đây chỉ là chuyện cá biệt của vài đứa học sinh hư. Tình trạng bạo lực học đường đã đến mức báo động rồi đó. Một đốm lửa nhỏ có thể dễ dàng bùng nổ thành đám cháy lớn . Khi đó không dễ dàng xử lý bằng một mệnh lệnh hành chính , bằng một quyết định duy ý chí đâu thưa các vị mũ cao áo dài .

Luận về một Tam đoạn luận

14d_opt cover_DSBJ.jpg.ashx

Bộ trưởng Bộ Văn Thể Du nghĩ gì mà cười tươi thế

images (1)

Tại Đền Bà chúa kho

images

Lễ hội chém lợn Ném Thượng

chỉ mục

Hỗn chiến tại Lễ hội Đền Gióng

Luận về một Tam đoạn luận
1- Họng súng đẻ ra chính quyền
Khi Mao Trạch Đông phát động cuộc nội chiến đánh Tưởng giới Thạch Quốc dân Đảng phải bỏ đại lục chạy ra Đài Loan năm 1949, giành sự thống nhất đất nước Trung Hoa rộng lớn và đông dân nhất thế giới vào tay Đảng Cộng sản Trung Quốc , Mao ngạo nghễ tuyên bố “ Họng súng đẻ ra chính quyền” . Xem lại những thước phim tư liệu hồi đó , thấy hàng vạn hồng quân ào ạt xông lên theo chiến thuật “biển người” có thể hiểu được vì sao Mao lại nói như vậy .
Chưa có một thống kê chính xác đã có bao nhiêu người Trung Quốc đã ngã xuống cho một nước Trung Hoa độc lập thống nhất nhưng chưa toàn vẹn như vậy . Con số phải tính bằng đơn vị triệu là điều chắc chắn . Mao đã nói đúng : chính quyền mới- một nước Trung Hoa cộng hòa dân chủ đã ra đời từ những họng súng máy, họng súng đại bác phủ khói thuốc súng trên khắp các trận địa của đất nước Trung Quốc rộng lớn . Và khi đã nắm vận mệnh đất nước trong tay, người cầm quyền khát máu đã lại tiếp tục dùng họng súng để bảo vệ chính quyền độc tài của mình . Nhẹ nhàng thì ban ra những chính sách nghe có vẻ êm ái như Đại nhảy vọt, Đại cách mạng văn hóa vô sản… nhưng đã làm chết hàng chục triệu đồng bào, đồng chí của chính Mao , nặng nề thì dùng cấp dưới núp dưới tư tưởng “ chính quyền đẻ ra từ họng súng” của mình biến quảng trường Thiên An Môn thành biển máu khi đàn áp sinh viên năm 1989.
Lịch sử Trung Quốc là lịch sử chiến tranh và tội ác kéo dài từ thời Trung cổ đến thời cận đại và hiện đại . Một khi chính quyền được đẻ ra từ nòng súng thì chính quyền đó cũng sẽ xử dụng nòng súng như là một thứ vũ khí tối ưu để bảo vệ chính mình . Sẽ không có tự do dân chủ gì hết từ một chính quyền sinh ra từ nòng súng như vậy . Các thứ triết lí về chủ nghĩa dân tộc hay chủ nghĩa quốc tế vô sản đều núp bóng cái họng súng mà thôi . Trong vấn đề này học thuyết đấu tranh giai cấp của Marx và tư tưởng của Mao là thống nhất . Vậy nên nếu như có một đảng phái cấp tiến nào xuất hiện, một cá nhân nổi trội nào xuất hiện thì sẽ bị chính quyền thẳng tay trấn áp bởi vì chủ thuyết chính quyền đẻ ra từ nòng súng gắn liền với chủ thuyết chuyên chính vô sản . Tất nhiên, như quy luật do chính những người theo chủ nghĩa cộng sản đề ra “ ở đâu có áp bức ở đó có đấu tranh” thì chỉ có đàn áp mới có thể dẹp được đấu tranh , đàn áp bằng họng súng , bắn bỏ và bằng nhà tù . Nhưng càng đàn áp mạnh bao nhiêu, sức mạnh của tranh đấu càng sục sôi bấy nhiêu cho nên phải dùng chiêu thức mới mị dân bằng chủ nghĩa dân tộc . Kích động tinh thần dân tộc để đối phó với giặc ngoài , để rảnh tay đàn áp thù trong là những bước đi ngoằn nghoèo của chủ thuyết chính quyền đẻ ra từ họng súng .
2- Mê tín đẻ ra chùa chiền và nhà thờ
Trong dịp Tết vừa rồi, chả có việc gì làm hay ho bằng lượn một vòng đất Kinh Bắc thì mới thấy làng nào, thôn nào cũng xây chùa , cũng có đình . Không nơi nào chịu kém miếng . Không khí mùa xuân còn bảng lảng khắp các thôn làng. Chỗ nào cũng thấy người thập phương đến cúng bái . Trai thanh gái lịch kết hợp du xuân chụp ảnh kỉ niệm
Ở Việt Nam, nhất là phía Bắc có hai tôn giáo được người dân tôn thờ. Kèm theo hai tôn giáo đó là các nhà thờ, đình chùa miếu mạo , nơi tôn nghiêm để người dân thờ cúng tổ tiên và các vị tiên liệt, các anh hùng dân tộc gắn với quê hương làng nước của họ .
Tôn giáo thứ nhất là thiên chúa giáo với các nhà thờ theo kiến trúc Gotic hoặc Baroc do các cha cố phương Tây du nhập vào. Trước đây cả một xứ đạo mới có một nhà thờ . Hà Nội , thành phố to nhất nước cũng chỉ có hai ba nhà thờ. Nhà thờ lớn, nhà thờ Hàm Long , và ồn ào gần đây là nhà thờ Thái Hà ở quận Đống Đa do tranh chấp đất đai
Nhưng ở các xứ đạo truyền thống như Nam Định , Thái Bình… thì mấy năm gần đây giáo dân đã góp tiền xây dựng nhiều nhà thờ rất to đẹp điển hình là nhà thờ Bác Trạch ở Tiền Hải Thái Bình và nhà thờ Hưng Nghĩa ở Hải Hậu Nam Định. Nếu có dịp đi một vòng các làng quê thì thấy hầu như xóm đạo nào dù chỉ chưa đến một nghìn nóc nhà cũng xây một nhà thờ của riêng mình để sớm hôm hành lễ theo tiếng chuông gióng giả . Ở Miền Nam, những người theo đạo di cư vào Nam năm 1954 được chính quyền Diệm Nhu tập kết ở khu vực Hố Nai cũng xây dựng rất nhiều nhà thờ. Đi ôtô trên quốc lộ 1A có thể thấy các nhà thờ xây dựng san sát cứ khoảng 1-200 m lại thấy một nhà thờ . Ngày Noel ngày Tết Tây, hàng ngàn con chiên ăn mặc lịch sự đến hành lễ một cách trật tự và thành kính trong và ngoài sân các nhà thờ như thế
Trong khi ở Miền Bắc , các đình chùa được xây dựng khắp nơi. Thôn nào, xã nào cũng có đình thờ thành hoàng làng và là nơi ngày xưa người ta tổ chức cỗ bàn tiệc tùng , còn chùa chiền thì là nơi thờ cúng Đức Phật hay các vị chức sắc trong Phật giáo . Trước đây còn nghèo, các chùa chiền thường thấp bé và cổ kính. Nay đời sống đã khá giả, người ta xây đình chùa hoành tráng hơn nhiều. Điển hình là chùa Bái Đính to nhất khu vực Đông Nam Á. Riêng các tượng La Hán người ta đã lam tới 500 vị bằng đá bày suốt dọc đường lên xuống ngôi chùa . Bên trong chùa Bái Đính người ta đúc các tượng Phật thếp vàng bày tỏ sự giàu sang . Bên ngoài chùa các quan chức từ to đến nhỏ thứ tự trồng cây lưu niệm công đức .Đi từ Bắc vào Nam đâu đâu cũng thấy tượng Phật thích ca Mầu Ni đúc rất to , nhiều chỗ treo biển lớn nhất Đông Nam Á chiếm kỉ lục Ghinesse như ở An Giang, ở Đà Nẵng, ở Phật Tích Bắc Ninh …Có một đặc điểm dễ thấy có chùa rồi phải tu bổ, muốn có tiền tu bổ và nuôi đám người phục vụ người ta phải dựng hòm công đức. Hòm công đức bằng gỗ không an toàn nay được thay bằng thép . Như vậy có thể thấy việc cúng bái đã được tiền tệ hóa . Nơi nào cũng được Bộ Văn hóa xếp hạng. Có chùa cấp quốc gia , có chùa cấp tỉnh , có chùa cấp xã quản lý. Trong mấy ngày Tết, tôi đã thăm chùa Phật Tích Từ Sơn nơi có pho tượng Phật rất to trên đỉnh núi, nơi vừa xây xong một ngọn tháp ở đỉnh ngọn đồi đối diện. Khách thập phương rất đông chen nhau lên chùa lên núi cúng tiến . Người buôn bán chen nhau hai bên đường coi đây là dịp may mắn kiếm ăn . Đến chùa Tháp Bút bên kia sông thì đã vắng vẻ hơn ,nơi người dân tranh thủ mang cà chua trồng được ra bán rẻ như cho . Tại Lăng Kinh Dương Vương còn vắng vẻ hơn nữa nhưng lại là nơi đáng đến viếng nhất vì đó là lăng mộ của ông tổ người Việt trước cả An Dương Vương , lại do xã đứng ra quản lý nhưng rất gọn gàng ngăn nắp và không thu phí vào viếng . Giữ ô tô chỉ 10 ngàn và có phiếu thu hẳn hoi .
Nhưng Bắc Ninh có hai ngôi chùa nổi tiếng “linh thiêng” và cả “tai tiếng”. Đó là Đền Bà chúa Kho ở Thị Cầu và Lễ hội chém lợn ở Ném Thượng cũng thuộc địa bàn thành phố Bắc Ninh
Từ lâu rồi người nọ đồn người kia bà chúa kho vốn trông giữ quân lương của vua chúa ngày xưa nên rất linh thiêng. Ai muốn giầu có , làm ăn phát tài phát lộc thì đầu năm đến làm lễ vay bà, cuối năm thì trả lễ. Người nọ đồn người kia thiêng lắm , hiệu quả lắm nên cứ ùn ùn kéo đến, lễ vật phải thật to thật hoành tráng mới thành tâm và cứ thế hàng tấn vàng mã được đốt mỗi ngày . Riêng tiền trông xe các cụ bô lão của làng cũng thắng to
Nhưng Lễ hội chém lợn của làng Ném Thượng thì mới nổi lên mấy năm gần đây và nhờ internet mọi người mới biết rộng rãi cái Lễ hội tàn bạo với con vật nuôi thân thiết của mỗi gia đình nông dân Việt Nam này . Rồi Lễ hội đập chết trâu, con vật nuôi “là đầu cơ nghiệp” của nhà nông lại bị chính những người nông dân đập chết ăn thịt để ngày mai “kéo cày thay trâu”vì trâu đã bị đập chết ăn thịt mất rồi
Rõ ràng những điều xảy ra ở Bà chúa Kho, ở Ném Thượng là biểu hiện của tệ mê tín dị đoan đã vượt quá ngưỡng cho phép. Đến mức trong cuộc họp chính phủ mới đây Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng phải yêu cầu điều chỉnh
Nhưng để dẹp được tệ nạn này , khi đã để nó tự phát bung ra khắp nơi, không thể bằng một mệnh lệnh hành chính “không quản được thì cấm” mà có lẽ lại phải dùng đến bảo bối “cả hệ thống chính trị phải vào cuộc” . Tuy nhiên cái hệ thống chính trị này lâu này xem ra không còn thiêng nữa . Chả lẽ lại dùng đến lực lượng chuyên chính ?
3- Lễ hội đẻ ra tệ nạn
Bộ Văn hóa Thể thao và Du lịch là cơ quan nhà nước cao nhất quản lý xếp hạng các chùa chiền và Lễ hội . Không đâu như ở Miền Bắc lại lắm chùa chiền và Lễ hội như vậy . Thanh tra Bộ có biết liệu để một ngôi chùa được Bộ xếp hạng , các cụ bô lão đã phải tốn kém biết bao nhiêu ?
Lễ hội chém lợn Ném Thượng thì đáng lên án và cần dẹp bỏ vì nó chả có ý nghĩa lịch sử và văn hóa gì mà còn gây phản cảm đối với văn hóa dân tộc và sự phát triển của du lịch. Nó còn kích động tâm lí hiếu chiến máu me của đám đông
Lễ hội Lim rất đáng được hoan nghênh vì là dịp khôi phục hát quan họ đã được UNESCO xếp hạng di sản văn hóa phi vật thể nhưng mấy năm nay tổ chức đều không thành công vì người xem đông quá mà năng lực tổ chức lại yếu kém , nạn tắc đường kẹt xe khiến nhiều người muốn đi mà nản lòng . Nhiều người đi mà không đến được nơi tổ chức lễ hội
Lẽ hội chợ Viềng Nam Định cũng thế. Nhiều người phải bỏ xe ô tô thuê xe ôm nhưng cũng phải đi bộ bảy đến mười cây số trong đêm để chẳng mua bán được gì, chỉ thấy người là người và nhiều vị bị móc túi mất ví, mất điện thoại
Lễ hội cướp ấn đền Trần là đỉnh điểm sự lộn xộn của các Lễ hội. Mặc dầu đã huy động hàng ngàn dân phòng, công an bảo vệ vòng trong vòng ngoài, những hình ảnh chen lấn trèo lên đầu nhau để cướp ấn năm này qua năm khác đã làm xấu xí hình ảnh và ý nghĩa của việc phát ấn của vị tướng huyền thoại Hưng Đạo Vương .
Thoạt nguyên thủy Lễ hội đền Trần là nơi phát ấn của nhà vua cho các quan chức để về phục vụ tốt nhân dân . Nhưng dưới chế độ hôm nay số lượng quan chức đông “như quân Nguyên” cho nên người ta phải chen chúc phải xô đẩy nhau để có được bổng lộc cho dù là ảo . Và vì thế hình ảnh cướp ấn ở Đền Trần là một sự phản ánh trung thực của tệ nạn mua quan bán tước trong đời thường
Lí giải vì sao ở Đền Bà chúa kho người đến vay tiền ảo đông đến thế. Có phải ai cũng thắng quả đậm nhờ vay tiền bà chúa đâu. “Vật chất không mất đi cũng không tự tạo ra. Nó chỉ chuyển hóa từ dạng này sang dạng khác”. Tiền vào túi của anh là tiền ra khỏi túi của tôi . Vậy mà ai cũng hồ hởi như bắt được vàng. Tâm lí bầy đàn, hội chứng đám đông thể hiện rõ nơi đây
Nếu phải kể tâm lý bầy đàn thì còn nhiều thí dụ lắm. Chùa Hương mới khai hội đầu năm. Dòng người xếp hàng đi đò, đi cáp treo đông nghìn nghịt . Thắng cảnh chùa Hương thành bãi xả rác . Cáp Treo chùa Hương đích thị là cái “máy in tiền” cho nhà đầu tư nhìn xa trông rộng . Còn các tín đồ thì sao ? Lẽo đẽo vào đến cửa hang chỉ để vái mông người đứng trước vì quá đông. ! Lễ hội chùa Yên Tử cũng rứa .
Trong cái đám người hỗn quân hỗn quan đó, không ít người đã bị móc túi . Móc túi trực tiếp là bị bàn tay kẻ cắp thò vào túi mình lấy cắp ví tiền hoặc điện thoại di động để hớ hênh . Móc túi gián tiếp thông qua tiền phí đò, tiền gửi xe không biên lai hóa đơn và lời mồi chài của những người bán đồ lễ, đồ lưu niệm. Ai cũng mua về để rồi vứt đi , lãng phí vô cùng .
Nhưng cái đáng lo ngại nhất là từ những hủ tục mê tín này hình thành một thứ tư duy hỗn mang gây gổ đánh nhau. Bạn thử lí giải tại sao một đám rước kiệu ở ngay Hà Nội- Phường Xuân Đỉnh lại ngang nhiên dùng kiệu húc vỡ kính một chiếc xe ô tô đậu trên đường theo hiệu lệnh còi từ người chỉ huy. Để lấy may hay đã phạm tội phá hủy tài sản công dân ? Và sao cơ quan chuyên chính vô sản lại giữ im lặng trong trường hợp này? Để rồi sang năm lại một chủ nhân chiếc xe khác là nạn nhân .
Rồi tại Lễ hội Đền Gióng, người ta vác gậy choảng nhau để tranh cuwowpc mấy cái hoa tre. May mà chưa đổ máu. Vậy mà ông Phó chủ tịch huyện Sóc Sơn rồi ông Phó Ban Tuyên giáo Thành ủy Hà Nội lại công khai đăng đàn trên báo chí bào chữa và cổ súy cho hành vi bạo lực này thì hết chỗ nói .
Nếu cái ác nhân danh thánh thần, nếu cái ác không bị ngăn chặn kịp thời thì nó sẽ như bệnh dịch lây lan khắp nơi. Nhiều người đặt câu hỏi tại sao lễ hội và tệ nạn lại chỉ xảy ra ở Miền Bắc, chiếc nôi của chủ nghĩa xã hội từ thời còn đánh Mỹ thì xin thưa chẳng sớm thì muộn nó sẽ lây lan tới Huế, tới Đà Nẵng, tới Sài Gòn và các tỉnh Nam Bộ mà người dân vốn hiền lành chất phác. Thì đã xảy ra rồi đó. Dân Đồng Nai đổ túa ra đường cướp bia khi một chiếc xe bị tai nạn giống y trang chuyện xảy ra ở một tỉnh phía Bắc ! Cũng giống như giao thông. Năm 1975 khi Sài Gòn giải phòng, những người lính Miền Bắc vào tiếp quản thành phố vô cùng ngạc nhiên thấy giao thông trật tự, xe cộ đi nghiêm chỉnh, người dân thành phố đối xử với nhau như những người bạn. Nếu có va chạm thì tự hòa giải xin lỗi nhau. Còn hôm nay sau hơn ba chục năm nếm trải mùi vị của chủ nghĩa xã hội, người Sài Gòn đã biết đánh chửi nhau khi va quệt. Thậm chí đâm chết nhau chỉ vì một lời nói, một cái “nhìn đểu”chẳng khác gì miền Bắc
Giải thích điều này xin nhường cho các nhà xã hội học, những người đang tư duy cho đường lối xây dựng đất nước, xây dựng con người mới sẽ trình trước Đại hội Đảng thứ 12 sắp tới. Chỉ xin các vị hãy nhìn thẳng vào sự thật, dám từ sự thật trần truồng và đau đớn để tìm ra lối thoát cho đất nước và con người Việt Nam chúng ta .
4-Vĩ thanh
Ba đoạn luận vừa trình bày ở trên thoạt nghe hầu như chẳng có gì liên quan ăn nhập với nhau. Nhưng nếu để ý sẽ thấy nó chính là ba mặt thống nhất trong một chủ thể là đất nước và con người theo đúng học thuyết Marx
Đầu tiên là chính quyền được đẻ ra từ họng súng và phải dùng họng súng để giữ chính quyền . Đúng như ai đó đã nói “cướp chính quyền đã khó nhưng giữ được chính quyền còn khó hơn” Chúng ta đã trải qua thực tế đó. Cuộc chiến đấu hơn 30 năm bằng súng đạn đã cướp đi sinh mạng của hàng triệu người con ưu tú là cái giá khủng khiếp phải trả cho độc lập tự do. Nhưng lãnh thổ vẫn chưa thu về toàn vẹn và chúng ta còn phải tiếp tục giương cao họng súng để bảo vệ sự toàn vẹn của lãnh thổ . Chỉ khi nào học thuyết đấu tranh giai cấp bị xóa sổ thì họng súng mới hy vọng được cuộn lại như bức tượng nổi tiếng ở sân trụ sở Liên hợp quốc ở New Yordnòng súng
Và khi đã phải dùng họng súng để chế ngự sự phản kháng thì tất yếu sự phản kháng sẽ càng ngày càng dâng cao. Người ta không dám chống lại chính quyền vì sợ bị đàn áp thì người ta đi xin xỏ sự ban phước lành của thần thánh. Con người tự chui vào cái vỏ ốc mà họ tin rằng thánh thần sẽ mang lại niềm an ủi và hạnh phúc cho họ. Đâu đâu cũng xây cất nhà thờ , đình chùa miếu mạo, đâu đâu cũng tổ chức lễ hội không chỉ để mua vui một vài trống canh mà là để quên đi những nhọc nhằn bế tắc ngày càng ngột ngạt vì những bức bối xảy ra trong cuộc sống hàng ngày . Người ta dễ dàng tin vào kinh thánh, vào lời cầu nguyện của các vị sư sãi hơn là nghe những rao giảng cũ mèm trên loa đài phường. Mà sư bây giờ sao nhiều thế. Mỗi ngôi chùa có vài ba sư , có người gọi đùa là “sư quốc doanh”! Không phải ai cũng phản kháng thô bạo như cô cựu người mẫu Trang Trần , việc đi cúng bái như đi trảy hội ở các đền chùa không còn là nét đẹp của một đời sống văn hóa của người Việt Nam mà là một sự phản kháng yếm thế của con người bất lực trước cuộc sống. Và khi các lễ hội mang đậm màu sắc bạo lực không được ngăn chặn đến một lúc nào đó bạo lực sẽ bùng phát . Và giống như một đám cháy, chúng ta chỉ có thể chờ nó tự tắt và sau đó là tìm hiểu nguyên nhân và rút kinh nghiệm chứ không thể dập tắt được. Và như thế thì đã quá muộn.

Thông tư 30- Sự phủ định sạch trơn giáo dục truyền thống

lội nước đi họcTheo thông tin từ nhiều tờ báo, vừa qua, Sở Giáo dục -Đào tạo Hà Nội đã tổ chức cuộc họp trực tuyến với 700 hiệu trưởng các trường tiểu học trong thành phố để triển khai thông tư 30 của Bộ Giáo dục – Đào tạo. Nội dung cơ bản của thông tư do Thứ trưởng Nguyễn Vinh Hiển kí này là bỏ việc đánh giá kết quả học tập của học sinh từ định lượng bằng điểm số sang đánh giá bằng nhận xét định tính mang nặng cảm tính . Sau khi trình bày dài dòng những thay đổi mang tính “cách mạng” đến từ Bộ Giáo dục, ông Phó Giám đốc Sở phụ trách giáo dục tiểu học Phạm Xuân Tiến hỏi ý kiến của các hiệu trưởng và ông kinh hãi khi 700 cái đầu vô cảm, 700 cái mồm cấm khẩu không bày tỏ thái độ ủng hộ hay phản đối . Thông hay không thông? Thắc mắc , ủng hộ hay phản đối ?. Thái độ im lặng của họ nói lên điều gì ?Xin các bạn phóng viên hãy đi gặp từng người một, những người đứng mũi chịu sào tại mỗi trường học xem thử họ nghĩ gì về cái thông tư 30 mà từ nay sẽ trở thành một nỗi ám ảnh đối với ngành giáo dục
Giáo dục là cả một quá trình . Nó mang tính kế thừa từ đời này sang đời khác, từ đời ông , đời cha đến đời con, đời cháu . Nó phổ quát ở tầm thế giới. Nước nào cũng có giáo dục mầm non, tiểu học , trung học cơ sở , trung học phổ thông và đại học . Còn về kiến thức, nó là kết tinh tri thức và thành tựu khoa học của cả loài người qua hàng ngàn năm . Giáo dục phải mang tính ổn định và bền vững . Đó là điều không thể chối cãi, ở mọi quốc gia trên thế giới . Giáo dục Việt Nam cũng phải nằm trong quỹ đạo chung đó, không thể có sự khác biệt .
Tiếc thay, trong mấy chục năm qua, qua bao đời bộ trưởng , mỗi lần có một ông quan mới là mỗi lần đẻ ra một chính sách mới . Không ai chịu kém miếng . Học sinh thời nay chịu không biết bao nhiêu lần thí điểm cải cách . Chúng trở thành vật hy sinh cho những cải tiến , cải lùi, cho những sách giáo khoa năm nào cũng viết mới và xuất hiện những sai sót chết người mới . Và năm học tới đây, chúng lại được mang ra làm mồi cho một thử nghiệm mới . Đầu tiên là cấm giáo viên ra bài tập về nhà cho học sinh. Về nhà bây giờ chỉ được chơi trò chơi điện tử và xem ti vi cho đỡ căng thẳng . Các bài tập đều đã được giải quyết ở lớp . Thày , cô giáo nào cho bài tập về nhà là vi phạm kỉ luật của Bộ . Chưa biết kỉ luật đó là gì?. Bị thôi việc chăng ? Nhưng đến nhiều nhà có trẻ đi học tiểu học vẫn thấy các cháu mải miết làm bài tập và cha mẹ các cháu cũng vẫn vò đầu bứt tóc với những bài toán hóc búa vượt quá sức tư duy của lũ trẻ . Chưa thấy các cháu được giảm tải chút nào bởi vì chương trình học chưa thay đổi kịp, sách giáo khoa mới chưa viết kịp và hiệu chỉnh kịp thời
Bây giờ lại thêm thông tư 30. Từ nay các con sẽ không biết điểm số là gì nữa . Tất cả đều được thay thế bằng nhận xét đánh giá . Với các con, như một tờ giấy trắng, các thày muốn vẽ lên đó cái gì cũng ok . Bản vẽ đó có thể là một chữ số từ 0 đến 10, nó ngắn gọn, rõ ràng đủ nói lên trình độ của các con . Nay nó được thay thế bằng những ý kiến nhận xét của thày cô . Điểm 10 sẽ được đánh giá như thế nào sao cho khác với điểm 9 điểm 8 ? Thú thật, tôi là người đã có hơn ba chục năm làm nghề gõ đầu trẻ cũng ngỡ ngàng không hiểu sự chuyển đổi này sẽ diễn ra như thế nào và khi nào thì học sinh, giáo viên và phụ huynh học sinh nuốt trôi được cuộc “cách mạng” đánh giá này
Ngày xưa, khi đi học tiểu học , hàng tháng thày giáo căn cứ vào kết quả học tập, tất nhiên bằng điểm số các môn học và xếp loại từ thứ nhất đến bét tức đội sổ . Phải nói học sinh và cha mẹ các con sung sướng như thế nào khi con mình đứng nhất lớp hay chí ít ở trong tốp 10 và cảm thấy nhục nhã nếu con mình đội sổ . Cuối học kì, cuối năm học, những học sinh nhất lớp được khen thưởng . Phần thưởng lúc đó chỉ là một chiếc cặp, một vài tập giấy, một đôi dép, một chiếc mũ tuy giá trị kinh tế chả đáng là bao nhưng ôm một lô phần thưởng về khoe bố mẹ sao thấy vình dự tự hào thế . Mà cả lớp chỉ hai ba đứa được phần thưởng. Không như bây giờ , cả lớp là học sinh tiên tiến , 70,80% là học sinh giỏi . Bao nhiêu bằng khen, giấy khen về không biết treo ở đâu . Nếu không thì thày cô mất điểm thi đua . Cái trò thi đua thực chất đã đánh mất đi tinh thần phấn đấu học tập của học sinh. Nó bị tha hóa bới các chỉ tiêu mà cấp trên đặt ra cho các thày cô . Và với cái chỉ tiêu chết tiệt này, các thày cô phải nhắm mắt cho học sinh điểm cao để nó là học sinh giỏi và tiên tiến và về phần mình có cơ hội thành giáo viên giỏi, thành chiến sĩ thi đua, được tăng lương sớm . Thế là thày cô đánh lừa học sinh. Học sinh đánh lừa phụ huynh. Nhà trường đánh lừa Sở, Bộ và Bộ đánh lừa Đảng và Chính phủ
Bây giờ Bộ lại đánh lừa thày trò và cha mẹ học sinh bằng thông tư 30 thay thế điểm số bằng đánh giá . Sẽ lại có hàng loạt đánh giá chung chung vô bổ được nhân bản mà có thể thấy trước nếu nhìn vào các đánh giá đó , cha mẹ các em, lãnh đạo ngành giáo dục sẽ không thể biết trình độ năng lực của một học sinh ra sao . Được biết đã có trường, có giáo viên đã khắc dấu nhận xét để đối phó vì còn thời gian đâu mà ê a ngẫm nghĩ nhận xét học sinh này khác học sinh kia. Điều đó làm cho 700 hiệu trưởng trăn trở. Họ không tỏ thái độ trong hội nghị trực tuyến do Sở tổ chức để triển khai thông tư 30, một thông tư rất quan trọng thay đổi cả nếp làm việc , nếp tư duy của hàng vạn giáo viên, hàng triệu phụ huynh học sinh không phải vì họ không có ý kiến gì để nói mà điều đó thể hiện phản ứng không đồng tình của họ . Một chủ trương đã phủ định sạch trơn những công việc của một nền giáo dục truyền thống. Thay thế bằng một cải tiến không giống ai, không biết có nước nào người ta làm như thế không?. Các nhà quản lý giáo dục ở trên Bộ không biết có qua trường lớp sư phạm không, có một lần đứng lớp để hiểu tâm tư nguyện vọng của giáo viên và học sinh ?. Họ làm giáo dục mà không hiểu những bài học vỡ lòng của môn sư phạm nên ngồi trong văn phòng máy lạnh nghĩ ra những chủ trương chính sách có thể nói là quái gở , khác đời . Bảy trăm trường trường tiểu học ở thủ đô, nơi có nền giáo dục phát triển nhất nước đã tỏ ra thờ ơ với chủ trương của Bộ thì với hàng vạn trường tiểu học trong cả nước sẽ chấp hành thông tư này ra sao ?. Có thể thấy trước nó sẽ thất bại ngay từ khi ông Thứ trưởng Nguyễn Vinh Hiển đặt bút kí thông tư này . Chỉ thương các cháu học sinh lại một lần nữa làm vật tế thần cho những cải cách của những người ngồi trên ngôi cao ở Bộ Giáo dục . Không biết ngài Bộ trưởng Phạm Vũ Luận , đã có một khảo sát hay tham khảo ý kiến các giáo viên và phụ huynh học sinh về nội dung của thông tư này chưa trước khi để cho người thuộc cấp của mình kí hay cứ để mặc cho cấp dưới muốn làm gì thì làm. Khi thấy sai thì lại ra văn bản rút lại như đã không ít lần xảy ra ở Bộ Giáo dục- Đào tạo và chỉ cần rút kinh nghiệm nhẹ như lông hồng là êm xuôi .
An Thanh Lương

Theo dõi

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 26 other followers