Trả bài cho Bọ Lập

Chu Mộng Long

Tuyên ngôn độc lập của Việt Nam dẫn nguồn từ Tuyên ngôn độc lập MỹTuyên ngôn Nhân quyền và Dân quyền Pháp làm tựa cho một cuộc chuyển biến có tính cách mạng của dân tộc:

“Tất cả mọi người đều sinh ra có quyền bình đẳng. Tạo hóa cho họ những quyền không ai có thể xâm phạm được; trong những quyền ấy có quyền được sống, quyền tự do và quyền mưu cầu hạnh phúc”

 “Người ta sinh ra tự do và bình đẳng về quyền lợi và phải luôn luôn được tự do và bình đẳng về quyền lợi.”

Đó được xem là những lẽ phải không ai chối cãi được!

Trung tá CA Vũ Văn Hiến thấm nhuần tư tưởng ấy đến máu thịt nên buột miệng văng: “Tự do cái con cặc”. Tách ra khỏi ngữ cảnh chính trị chính em mà người viết bài này không quan tâm, về mặt văn hóa – đạo đức, câu nói ấy cũng có thể được xem là bất hủ!

Nó bất hủ ở chỗ, lần đầu tiên trong lịch sử diễn ngôn, tự do được ví như con cặc. Nghe tục tĩu và thô lỗ, nhưng xét đến cùng không phải không có lí. Thượng đế sinh ra Adam, tặng luôn cho loài người chúng ta con cặc. Nó là cái của quý để loài người duy trì nòi giống. Và loài người đã từng tôn thờ nó như một vật Thiêng (Totem). Nhưng nó cũng là của nợ khi con người lạm dụng nó để loạn dâm. Và đó cũng là lí do nó bị ném ra vỉa hè thành cái Tục rồi rơi vào Cấm kỵ (Tabu).

Bản chất của con cặc là cái nghịch lý như thế và loài người chân chính đã tìm mọi cách hóa giải cái nghịch lí ấy bằng đạo đức – văn hóa nhân bản. Tuy nhiên, sự thật, cái con giống làm nên đời sống trần gian ấy đã bị lịch sử xuyên tạc một cách thảm hại. Cả ngàn năm ở vườn địa đàng, con cặc hoàn toàn tự do nhưng vô tích sự. Đến khi nó ý thức được sứ mệnh vinh quang của nó, tức ăn trái cấm để không phải sống thừa và tìm đến hạnh phúc với cái của quý của Eva, thì nó lại bị chính kẻ có quyền lực cầm tù. Mà bị cầm tù một cách đau đớn, nhục nhã!

Thoạt đầu, Thượng đế ân sủng chấp nhận cho gói nó trong chiếc lá vả. Sau, cuộc cạnh tranh khốc liệt giữa các loại cặc ở trần gian, nó bị nhốt trong mấy lần của nhà tù, mà người ta trang hoàng cho nó một cách màu mè, gọi là quần.

Cuộc cạnh tranh ấy, xét đến cùng là cuộc chiến có tính lịch sử và nhân loại giữa hai thứ cặc: cặc quan và cặc dân

Cặc quan độc quyền thống trị giữa thiên hạ, tự do hoành hành, văng cả trên lẫn dưới. Trên đê cụ lớn văng con cặc/ Dưới đất thầy cai thượng cẳng tay (Nguyễn Thiện Kế). Xưa, quan năm thê bảy thiếp, chưa đủ, ra đường gặp con gái nhà lành còn vây màn xơi tái. Nay, từ hiệu trưởng lên đến chủ tịch tỉnh có thể thả cặc tự do đến mức biến cả một thị trấn thành ổ điếm loạn dâm và trẻ em thành kẻ mua dâm. Không chỉ thế, báo chí bây giờ còn tự do tưởng tượng cặc người – chó, chó – người dính lẹo bậy bạ!

Trong khi cặc dân lại bị cấm. Cấm đến ráo riết. Rục rịch là bị siết. Nó chỉ phải hoạt động bí mật trong bóng tối. Văng ra đằng mồm bị vả. Nhoi ra đằng quần bị thiến! Nó bị quản thúc hoặc bị cầm tù, hoặc bị tiêu diệt vì các loại nhân danh: Nhân danh đạo đức – văn hóa – thuần phong mỹ tục… và các loại nhân danh khác của thứ diễn ngôn quyền lực mà triết gia M. Foucault đã chỉ ra!

Sự tự do đến lộng hành của cặc quan đã làm cho cặc dân ta ỉu xìu đến hèn hạ sau bốn nghìn năm lịch sử!

Cái mặc cảm bị thiến mà S. Freud nói không phải dành cho lũ con nít mà dành cho cả dân ta, cái giống dân, nói như Tản Đà, bốn nghìn năm vẫn trẻ con, hay theo J. Lacan trong cấu trúc luận phân tâm học, còn ở trong giai đoạn gương (The Mirror Stage), giai đoạn hoang tưởnglệch lạc nhận thức (misrecognition)!

Bây giờ thì cặc của Vũ Văn Hiến, đại diện cho diễn ngôn quyền lực được văng ra một cách hào hùng. Nó hào hùng đến mức trấn áp mọi tiếng nói khác. Diễn ngôn ấy thể hiện một sự tự do tuyệt đối, đầy sức mạnh khi nó được phát ra một cách chính thống tại công đường.

Chả trách cặc dân lâu nay cứ khép nép ở góc phố, vỉa hè. Nó cứ phải ngó trước ngó sau, lấm la lấm lét vì uy quyền của thứ khẩu hiệu “cấm” hay “nói không” chình ình trước mặt.

Kinh Dịch có câu: Cao giả ức chi, hạ giả cử chi. Tạm dịch theo hướng đồng nghĩa: Quá cương thành nhu, quá nhu thành cương. Ông nào văng cặc giữa công đường thì về nhà gặp vợ coi chừng ỉu xìu luôn. Trong khi cặc dân bị cấm, bị cầm tù, đến lúc nó sẽ cương lên một cách chính đáng trong sứ mệnh vinh quang Thượng đế ban cho nó!

Cặc dân hay cặc quan, cặc nào cũng cặc. Nó đòi hỏi tự do và bình đẳng trong sự mưu cầu hạnh phúc. Cặc trở thành hiện tượng tinh thần chứ không còn là nhục dục. Marx nói, thực chất của tinh thần, bao giờ cũng là chân lí. Nhưng chân lí ấy không thể là “sự ấn định cho nó phải có thực chất tự ty” như Goethe đã chỉ ra: “chỉ có kẻ ti tiện mới tự ty”. Trong khi hô to và vang con cặc giữa công đường, sự tự hào quá đáng ấy của quyền lực, phải chăng là muốn trấn áp cặc dân, nói theo Marx, “biến tinh thần nhân dân thành kẻ ti tiện như thế?” (Marx, Engels, Về văn học và nghệ thuật, Sự thật, tr.119)

 S. Freud nói, càng kìm nén càng sinh ra nổi loạn bằng chính bản năng xâm hại. Cái ấy (Id) hay con cặc với tự do là một, nó cần được giải phóng một cách chính đáng bằng sự tự do bình đẳng. Một khi không có sự tự do chính đáng trong lẽ bình đẳng ấy, tất yếu nó đi xỏ bậy. Mà nó đã xỏ bậy thì chỉ có thể sinh ra loài tạp chủng!

 

2 responses to this post.

  1. Bác kháu trả bài tuyệt cú mèo! Nhà cháu đề nghị Bọ Lập (và thím Nghiã) cho 10 điểm, he he…

    Trả lời

  2. Thất vọng quá Bọ Lập gác bút rồi. Hy vọng một ngàỳ nào đó, Bọ lại tiếp tục chơi blog. Bởi vì Blog Quê choa mà Bọ nổi tiếng hơn cả nhà văn , nhà viết kịch Nguyễn Quang Lập đấy

    Trả lời

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: