Tâm sự của một nhà khảo cổ học

dan xa tacTớ tên là Đinh Văn Khảo . Không hiểu sao cha mẹ mình khi sinh mình ra lại đặt cho mình cái tên là Khảo. Ối đứa bạn bè có tên đẹp như Hùng như Dũng …thế mà mình lại có cái tên chẳng hay ho chút nào. Lúc nào cũng như bị tra với khảo . Lớn lên , số phận lại đặt mình ngồi vào ghế của một ngôi trường xã hội học trong khi mình rất thích Toán Lý. Mà oái oăm thay, khi thi đỗ vào rồi, người ta không xếp cho mình học văn để trở  thành nhà văn mà lại xếp mình học sử , mà lại là Khoa khảo cổ học chứ không phải Khoa Sử để trở thành nhà sử học nổi tiếng như ông Dương Trung Quốc . Ở Việt nam người ta toàn nêu tên các nhà sử học , giới thiệu họ vào các chức danh oai phong lẫm liệt từ Mặt trận Tổ quốc đến Quốc hội, chứ chưa thấy có nhà khảo cổ học nào được như vậy cả .

Làm nghề khảo cổ là phải dầm mưa dãi nắng , có khi xa nhà cả tháng trời, cả năm trời mà nói thật nhé :đói dài. Nếu Nhà nước không cấp tiền thì có mà ăn cám . Vì thế muốn tồn tại phải biết  moi tiền của Nhà nước . Thấy chỗnào có mùi di tích là cả thày lẫn tớ phải lao đến ngay. Mang theo bản đồ này, giấy bút này , hồ sơ này . Ai biết được dưới mấy tầng đất kia có cái gì: cái chum, cái lọ hay mấy viên gạch. Thế thì cứ loa ầm lên; Dưới đó là di sản quốc gia . Mà động đến quốc gia thì các cụ lãnh đạo dù đã duyệt dự án này nọ rồi cũng phải xem xét lại nhất là khi thủ trưởng to nhỏ với mấy nhà báo ruột tung lên một đám hỏa mù .

Các vị lãnh đạo nhà ta dạo này cụ nào cũng nghiên cứu tâm linh . Hàng năm cứ đến ngày phát ấn Đền Trần là ngựa xe như nước áo quần như nêm. Ai cũng muốn hưởng lộc Đức Thánh Trần nên chẳng ai muốn và dám chống lại tâm linh, chống lại lịch sử cho dù chỉ bắn một phát đạn súng lục vào lịch sử cũng đã đủ chu di tam tộc rồi

Thủ trưởng của tớ biết rõ tâm can chư vị nên đã biết cách khai thác triệt để. Này nhé: Khi đào hố xây nhà Quốc hội, phát hiện mấy hàng gạch , mấy đốc nhà  và một giếng cổ. Thế là một bản đồng ca được tấu lên “phát lộ di tích hoàng thành”. Ông Phạm Chuyên khi đó là Thiếu tướng , Giám đốc Công an Hà Nội lập tức đến nơi, vục tay xuống  giếng  nước đưa lên mũi ngửi xem nó có tanh hay không  thế là có anh nhà báo “bồi bút” tung lên thành “quan giám hộ thành Hà Nội uống nước của Tổ tiên để lại “. Nói thật nhé,  bố bảo ông Phạm Chuyên dám uống thử một ngụm nước lưu cữu hàng trăm năm.Nếu ông có uống thì đảm bảo ông đi bệnh viện tức thì vì té re tháo tỏng

Thế rồi Quốc hội phải  chịu thua các nhà khảo cổ học đấy. Trụ sở dự trù  ban đầu rất hoành tráng nay phải thu hẹp lại . Thế rồi tiền của đổ vào khai quật vô tư . Hết đói rồi. Thanh quyết toán phi vụ này mỗi thành viên cũng để ra được một món kha khá. Tất nhiên sếp bao giờ cũng được phần hơn. Chỉ khổ mấy anh chị công nhân hàng ngày đội nắng đội mưa cầm cái bay đào đào bới bới rất nhẹ nhàng để không làm các di tich thức dậy mà nổi giận nhưng lương lậu thì chẳng đáng kể gì.  Họ không thuộc biên chế khảo cổ học, họ chỉ là người lao động chân tay làm thuê mà không cần nghiệp vụ gì đáng kể cả

Chưa hết. Phải phát huy thắng lợi chính trị có tầm chiến lược này để khai thác thêm nguồn  kinh phí. Mà đã tầm chiến lược thì dự trù bao nhiêu cấp trên phải duyệt bấy nhiêu. Đây là tâm linh, là trách nhiệm đối với tổ tiên . ki bo kiệt xỉn là có tội với tổ tiên , phen này mất chức mất quyền mất bổng mất lợi có khi về hưu non cho nên chẳng quan nào lại dại dột từ chối chút kinh phí nhỏ mọn vài chục vài trăm tỉ,  so với các đại công trình khác thì chỉ là “muỗi”. Theo kinh nghiệm, ngành khảo cổ học đã biết phát huy “sức mạnh tổng hợp” của đội quân thông tin tuyên truyền kiểu như đã phóng đại chuyện uống nước giếng cổ của ông Phạm Chuyên nên từ chuyện quốc gia, hoàng  thành Hà Nội trở thành chuyện quốc tế . Và tin vui từ bên trời Tây của bà Phó chủ tịch xinh đẹp “Thẩm Thúy  Hằng” điện về : UNESCO đã bỏ phiếu công nhận Hoàng thành Thăng Long là di sản thế giới

Đáng lẽ với tin vui này Hà Nội phải  tổ chức mít tinh huy động cả triệu người tham gia nhưng vì sợ các thế lực phản động tranh thủ đục nước béo cò nên làm vừa vừa có tính  chất nội bộ thôi. Cốt yếu là phen này Khảo cổ học trong đó có thằng con tên Khảo này lần này lại có phần to rồi

Chưa bao giờ ngành chúng tớ lại no như bây giờ. Trong khi kinh tế suy thoái , các ngành,  các địa phương kêu oai oái thì Khảo cổ học lúc nào cũng rủng rỉnh tiền . Đúng là “chưa có bao giờ đẹp như hôm nay” . Mà cái đó không phải từ trên trời rơi xuống. Đó là của nả cha ông để lại cho con cháu hôm nay. Nhưng nếu ngành khảo cổ không có tư duy mang tầm thời đại thì mãi mãi các di tích vẫn ngủ yên cùng năm tháng và thằng Khảo này chả bao giờ mơ đến xây một cái nhà cho riêng mình

khai quậtHà Nội đang xây dựng khắp nơi. Đào lên chỗ nào chả có di tích. Thủ trưởng trong một lần giao ban đã chỉ thị như vậy. Các cậu phải nắm lấy thông tin này và xử lý tình huống kịp thời. Chẳng hạn khi làm  cầu vượt đường Hoàng Hoa Thám để tránh ách tắc giao thông  phải đào đê cũ, các cậu phải nhanh chóng nhặt nhạnh các mảnh chai mảnh bát vỡ chẳng biết từ thời Khang Hy nào kêu toáng lên đây là một phần thành cổ . Thế là thành phố phải cho dừng việc xây dựng lại ngay và cấp tiền cho Khảo cổ học Hà Nội đào bới xem có cái gì đáng giá không . Vở cũ lại được diễn lại khi thành phố cho phá một đoạn đê Bưởi nối đường Đào Tấn với đường Nguyễn Khánh Toàn . Nhưng lần này thành phố Hà Nội đã biết tỏng kịch bản của một vở diễn tồi nên họ phớt lờ cứ cho phá đê thông đường. Vụ này khảo cổ học Hà Nội thất thoát  hàng chục  tỉ !

 Thua keo này bày keo khác . Hà Nội chuẩn bị làm cầu vượt qua khu vực Xã Đàn . Láo ! Lần trước Khảo cổ học đã trì hoãn việc hoàn thành đường Xã Đàn tới mấy năm vì cãi nhau chỗ này là Xã đàn của Tổ tiên cúng tế Trời đất , “mặc mẹ” giao thông ách tắc . Nhưng cuối cùng Khảo cổ học đã thua ông Phạm Quang Nghị bí thư Hà Nội khi ông yêu cầu khoanh vùng đặt một tấm đá làm kỉ niệm nơi trước đây có thể là Xã Đàn . Nhưng chỗ này ách tắc giao thông thường xuyên nên Hà Nội lại quyết định bỏ ra bảy trăm tỉ để làm cầu vượt nối đường xã Đàn với Khu Hoàng Cầu . Cơ hội”làm ăn” đã đến, Khảo cổ học lại lên tiếng. Có vị  nhân danh nhà “khoa học” lớn tiếng phản đối “Không thể đi lên đầu tổ tiên” . Không biết ông này được chia chác bao nhiêu nếu Hà Nội phải dừng thi công công trình trọng điểm này . Hà Nội phản bác lại; chẳng có cơ sở nào chứng minh chỗ đặt tấm đá tượng trưng là Xã Đàn. Muốn biết Xã Đàn thật sự ở đâu thì phải xới tung cả khu vực này lên. Và coi như xóa sổ đường Xã Đàn . Hà Nội đã tỉnh  đòn. Trong khi ông Thảo chủ tịch thành phố yêu cầu các nhà khoa học vào cuộc làm rõ vấn đề thì  Hà Nội cứ cho san ủi các ngôi nhà trên đường Nguyễn Lương Bằng coi như chuyện đã rồi . Vậy mà thủ trưởng của tớ không dám cãi to đấy. Lần này có vẻ thua cuộc rồi . Bài học mềm nắn rắn buông xem ra mất hiệu lực rồi

Buồn quá. Cứ cơ sự này thì lại đói mất thôi Thủ trưởng ơi.

Ôi sao cái thân thằng Khảo  nó lại khổ thế này .  Có lẽ nộp đơn sang Ai Cập  xin làm công nhân tiếp tục đào bới sa mạc để tìm  phần mộ của các Faraon cho nó lành

Đinh Văn Khảo kính cáo

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: